Mèo biết nói, Part II

src=”http://ikhoai.com/wp-content/uploads/2009/06/1178255206-hr-139.jpg”

Lần trước tớ đã up “mèo biết nói” lên 1 lần – Agui. Nhưng đấy mởi chỉ là mèo bít nói Made in China, bi giờ là mèo bít nói Made in US. Pro và hoành tráng hơn.

Chú ý : Cấm cười trong khi xem

Cảm ơn – ỐM !

src=”http://ikhoai.com/wp-content/uploads/2009/06/1175620155-hr-113.jpg”

Ấn tượng đầu tiên của bạn khi bước vào tuổi 21 là gì ?

Ốm và mệt, khổ thể đấy cái này người ta gọi là bị kịch. Chả muốn thế đâu nhưng vẫn phải chấp nhận.

Sao lại ốm thế ?

À cái lý do của nó thì rất là…sung sướng. Tớ nhắc lại là…sung sướng nhá, các bạn không hề nghe nhầm đâu.

Chuyện là thế này, tối hôm sinh nhật tớ (tức là ngày 31-03-2007), Manchester United than yêu của tớ tiếp Blackburn Rovers trên sân nhà Old Trafford. Hết hiệp một tỷ số là 0 – 1 (tức là đội tớ thích bị thua). Lo lắng, hồi hộp, ức chế, căng thẳng thần kinh, đó là những trạng thái của tớ lúc đó, một trận thua đồng nghĩa với việc khoảng cách với Chelsea chỉ là còn là 3 điểm trong khi còn đây 7 vòng đấu……thảm họa.

Tuy vậy thảm họa lại không đến với đội bong mà tớ yêu, ngược lại nó đến với tớ. Sự bùng nổ của Quỷ Đỏ trong hiệp 2 và sự xuất sắc của Cristiano Ronaldo đã đem lại cho Manchester United 4 bàn thắng và hoàn tất một cuộc lội ngược dòng thần kỳ với tỷ số 4 -1. 4 lần MU ghi bàn đồng nghĩa với 4 lần tớ gào lên như một thằng điên ( đấy là chị tớ bảo thế còn lần nào MU ghi bàn tớ chả gào).

Đêm hôm đó….khản cổ một cách….sung sướng…..âm ỉ.

Sáng hôm sau…đau họng. Một cảm giác chẳng lành chợt ùa đến ( lần nào tớ cảm thấy đau họng thì y như rằng kéo theo đó là cảm cúm, nhức đầu, sổ mũi…). Đúng như dự đoán, sức đề kháng của tớ là một thằng lính vô cùng hèn nhát, nó vứt sạch vũ khí + áo giáp, bỏ của chạy lấy người ngay khi đợt virus đầu tiên tiến đến. Báo hại thằng chủ của nó phải gánh chịu tất cả, diễn tả thế nào nhỉ : cổ họng thì đau rát, mắt mũi cay xè, nước mũi lúc nào cũng chỉ chức chảy ra ngoài còn đầu thì như thể có một thằng mất dạy nào đó ngồi bên trong và gõ búa…bong…bong….bong…bong.

Mọi thú vui bỗng trở nên vô nghĩa, mọi món ăn khoái khẩu bỗng trở thành vô vị. Cầm quyến sách đọc, chữ nghĩa bỗng dưng bay nhẩy một cách ma quái đầy mỉa mai. Ngay cả đến surfweb, một điều mình vẫn thường làm như cơm ăn nước uống bỗng dưng trở nên khó nhọc và mệt mỏi.

Khi mà mọi thói quen và thú vui thường nhật trở nên khó nhọc, cuộc sống của bạn có trở nên vô nghĩa ?

Oh không ! Không hẳn là thế ! Nếu nhìn nhận một cách tích cực thì đợt ốm này giống như một lần trải nghiệm. Ai đó đã đã nói :”Người ta chỉ biết quý trọng mọi thứ sau khi đã để mất nó.” Loài người thật là may mắn bởi chắc chắn trong cuộc đời họ sẽ phải …bị ốm….ít nhất là 1 vài lần. Nó giống như một sự cảnh cáo của sức khỏe, để khi tạm thời bị mất nó ta mới thấy nó đáng quý biết chừng nào. Hãy cứ tiếp tục ngược đãi sức khỏe của bạn đi, để đến một ngày nó rời bỏ bạn và ra đi vĩnh viễn và đến lúc ấy mọi chữ “nếu”, “giá mà”, “ước gì” … đều trở nên vô nghĩa !

Gửi lời cảm ơn chân thành của tôi đến “ỐM” – bài học đầu tiên của tuổi 21.

PS : Bức ảnh trên cùng là em gái tớ làm tặng tớ nhận dịp SN đấy, đẹp hông

Mèo biết nói

src=”http://ikhoai.com/wp-content/uploads/2009/06/1174927030-sc-104.jpg”

Một người đàn ông Trung Quốc cho biết, con mèo Agui của ông có khả năng phát âm rõ ràng và trôi chảy tên của chính nó.

Ông Tôn, sống tại Bắc Kinh, Trung Quốc nói chú mèo Agui 2 tuổi có thể thốt lên tên nó khi hoảng sợ. “Năm ngoái, tôi đang tắm cho nó và như các con mèo khác, nó rất sợ nước. Sau vài tiếng kêu “meo meo”, tôi nghe thấy một tiếng Agui rất rõ ràng, mạch lạc. Ban đầu, tôi nghi ngờ cái tai của mình, nhưng sau đó con mèo tiếp tục réo tên mình, rất rõ ràng, âm thanh nghe giống như một đứa trẻ đang nói vậy”, ông Tôn tiết lộ.

Theo tờ Star Daily, Agui luôn “hét” tên nó bất cứ khi nào nó sợ hãi điều gì. “Khi tắm, bị bác sĩ thú y tiêm hay khi đi chơi bên ngoài, cứ sợ là nó ngoạc miệng kêu “Agui”, ông Tôn nói thêm.

Bệnh viện thú y Fangzhuang đã ghi hình chú mèo Agui khi nó phát âm tên của mình lúc ông Sun giả vờ cho nó đi tắm.

Đại diện bệnh viên cho biết việc kêu và nghe âm thanh tên mình Agui vang lên đã để lại ấn tượng sâu trong tâm tưởng chú Miu và những lần sau, nó kêu như vậy một cách vô thức.

“Nếu người chủ huấn luyện cho nó một cách hệ thống, con mèo có thể nói nhiều hơn nữa”, đại diện bệnh viện cho biết.

Lớp chúng mình,,,,,,,,rất rất vui .

src=”http://ikhoai.com/wp-content/uploads/2009/06/1172218370-hr-88.jpg”

Mạnh Mít và 3 con dao chuẩn bị làm thịt mèo (thằng này nổi tiếng độc ác)

Hội phỏm, bọn này chỉ chờ gặp mặt để sát phạt nhau

Chụp góc này thì hội góc kia kém miếng khó chịu thế là phải chụp cả 2

Thanh Đức, founder của hội phỏm 2 ngay sau khi đủ chân

Trong khi đội hậu cần xinh đẹp mà đội trưởng là Linh béo (làm dc 1 thì ăn 2) đang tất bật chuẩn bị.

Thanh Đức và Ái mộ rất nhanh mắt đã tăm ngay được chai lúa mới của anh Mạnh Mít

Nhàn cư vi bất thiện, bọn tớ bắt một thằng làm thịt trong khi chờ đợi lẩu (bố khỉ chết đến nơi roài mà nó vẫn cười được)

Cuối cùng thì cũng dc ăn, món lẩu nói chung là thành công nếu không kể đến triết lý “váng đậu không rán là váng đậu ngon” của bạn Hương “nhợn”, người nổi tiếng độc tài và đồng thời là thành viên cốt cán của họ nhà cua.

Thanh Đức thanh toán nốt số tiền còn thiếu nợ của Ngọc ( 2 nhân vật chính của chúng ta quyết tâm không tiết lộ các bạn ý làm zì nhau mà phải trả tiền ) Mừng mừng tủi tủi chia tay Tâm Toét lên đường theo tiếng gọi của Tổ Quốc

Đi mạnh giỏi ku em nhé

Bài học từ cuộc sống

src=”http://ikhoai.com/wp-content/uploads/2009/06/1170187278-hr-74.jpg”

Cuộc sống không phải là cái bẫy để chờ chúng ta sa vào rồi kết tội. Những biến thái tinh vi của nó chỉ làm cho chúng ta lớn lên và “biết” nhiều hơn. Đó là…

…biết cách chấp nhận khiếm khuyết

Chuyện kể rằng, có một vòng tròn rất hoàn mỹ. Nó rất tự hào về thân hình tròn trĩnh đến từng milimet của mình. Thế nhưng một buổi sáng thức dậy, nó thấy mình bị mất đi một góc lớn hình tam giác.

Buồn bực, vòng tròn ta đi tìm mảnh vỡ đó. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm. Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang toả sắc bên đường, nó vui đùa cùng ánh nắng mặt trời, tâm tình cùng sâu bọ…

Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít và ghép vào. Nó lăn đi và nhận ra mình đang lăn quá nhanh. Đến nỗi, không kịp nhận ra những bông hoa đang cố mỉm cười với nó. Vòng tròn thấy rằng, cuộc sống khác hẳn đi khi nó lăn quá nhanh. Nó dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi.

Bài học về cái vòng tròn cho chúng ta thấy được rằng, đôi khi con người ta mất đi thứ gì đó thì lại trở nên hoàn hảo. Người có tất cả mọi thứ trên đời lại là kẻ nghèo túng. Đã là “nhân” thì sẽ “vô thập toàn”. Điều quan trọng là, bạn phải biết chấp nhận sự bất toàn ấy giống như một phần tất yếu của cuộc sống. Chưa hoàn mỹ là cơ hội để bạn cố gắng, ước mơ, hy vọng chứ không phải là lý do để bạn tự dằn vặt về thất bại của mình.

…biết quan tâm đến những người xung quanh

Quan tâm tới một người không đơn giản chỉ là việc xem người ấy sống thế nào, tiền có đủ tiêu hay không. Điều quan trọng nhất chính là sự yêu thương xuất phát từ tâm hồn, là biết cách khơi dậy lòng tin cho người khác. Nên nhớ rằng, đôi khi những lời nói vô cùng bình dị lại tràn vào và khoả lấp khe nứt của trái tim con người. Quan tâm tới người khác chính là cách làm cho tâm hồn bạn “giàu có” thêm.

…biết giúp đỡ người khác

Đơn giản như việc giúp một bà cụ hay một em nhỏ qua đường, cho ai đó đi nhờ xe, chép hộ bài cho nhỏ bạn bị ốm… Hãy làm điều đó một cách vô tư và không mong chờ được đền đáp. Hãy nghĩ rằng sẽ có lúc bạn rơi vào tình trạng đó và cần sự giúp đỡ.

…biết xem trở ngại là cơ hội

Cuộc sống có những ngả rẽ, những bước ngoặt mà ta không thể ngờ được. Gục ngã hay đạt được thành công nhờ trở ngại, tất cả phụ thuộc vào bản thân bạn. Bạn sẽ không thể khám phá ra được rằng, mình có tài “chèo lái” nếu công ty không lâm vào cảnh khó khăn về tài chính. Bạn sẽ không thể khám phá ra được rằng, mình có thể trở thành ca sỹ nếu không bị “ép” lên hát trong buổi biểu diễn văn nghệ toàn trường. Cuộc sống bao giờ cũng là bắt đầu. Trở ngại nhiều lúc chính là cơ hội để bạn khám phá bản thân.

…biết tự tin

Tự tin là chìa khoá của thành công. Hãy thử hình dung một buổi phỏng vấn xin việc sẽ như thế nào nếu bạn trả lời câu hỏi bằng ánh mắt sợ sệt, giọng nói run rẩy? Chắc chắn kết quả sẽ rất tệ. Mỗi người chúng ta đều có một “bản ngã” riêng, tự tin với bản thân cũng có nghĩa là giữ cho mình một nét khác biệt. Điều này luôn đặt mình vào những cơ hội mới để có dịp thể hiện bản thân.

…biết tha thứ

Tôi không thể quên được câu chuyện về “cái bao giận hờn”. Chuyện kể rằng, vị thầy giáo nọ khuyên các học sinh của mình, hãy ghi tên tất cả những người mà cho đến giờ các con chưa thể tha thứ lên những củ khoai tây, sau đó bỏ chúng vào một cái bao. Mỗi người tương xứng với một củ.

Thêm nữa, phải luôn để mắt, đặt nó ở những nơi dễ thấy nhất và mang chúng theo dù đang làm bất cứ chuyện gì. Ai cũng cảm thấy thật nặng nề và phiền toái khi lúc nào cũng phải mang kè kè bên mình một “gánh nặng” như vậy. Hơn thế nữa, qua một tuần những bao khoai tây đó đã dần bị thối rữa.

Vị thầy giáo đã cho ta hiểu được cái giá phải trả khi luôn mang theo những nỗi giận hờn, buồn phiền và bi quan bên mình. Chúng ta cứ nghĩ rằng, tha thứ là một món quà mà ta dành tặng cho người khác, nhưng thực chất lại là món quà dành tặng cho chúng ta. Hãy biết cách tha thứ, đó chính là món quà quý nhất mà cuộc sống mang lại cho bạn.

…biết sống hết mình và dám trả giá

Mỗi giai đoạn của cuộc đời đều là những giai đoạn đẹp nhất nếu chúng ta biết sống hết mình, biết trân trọng từng khoảnh khắc được sống. Thời gian không chờ đợi một ai. Do đó, đừng giữ mãi trong đầu ý nghĩ rằng: “Mình sẽ làm việc đó vào ngày mai”.

Cuộc sống luôn đầy rẫy những bất trắc, không ai có thể biết trước được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Trân trọng từng khoảnh khắc sống và làm hết khả năng của mình bạn sẽ không phải rơi những giọt nước mắt hối tiếc. Sống hết mình cũng là cách trả giá cho những gì đáng giá đấy bạn ạ.

…biết đứng dậy sau vấp ngã

Ngọn trúc oằn mình dưới sức mạnh của gió nhưng rồi lại bật thẳng lên đầy kiêu hãnh như chưa từng xảy ra chuyện gì. Mỗi người chúng ta đều mang trong mình tính cách của ngọn trúc. Đấy là điều chắc chắn.

Vấp ngã không phải là cách để bạn từ bỏ ước mơ, hy vọng. Đấy là “cơ hội” để bạn nhìn lại chính mình và rút kinh nghiệm cho lần sau. Hãy thay đổi thái độ của mình sau mỗi lần gặp thất bại. Thời gian không chờ đợi một ai nhưng không bao giờ là quá muộn. Khởi đầu hay kết thúc là do chính bạn.

…biết yêu thương

Yêu thương vô điều kiện. Bạn đã bao giờ làm được điều đó chưa? Hay lúc nào cũng chỉ muốn người khác yêu mình, muốn “nhận” tất cả mà không muốn “cho” đi chút gì? Cuộc sống thật kỳ diệu, không ai có tất cả nhưng cũng không ai mất tất cả. Những nỗi đau sẽ dịu đi rất nhiều nếu được hàn gắn bằng sự yêu thương. Yêu thương chính là dang tay đón nhận những xúc cảm tuyệt vời do cuộc sống mang lại.

“Cuộc sống là những chất liệu thô mà chúng ta là những người nghệ sỹ. Nhào nặn chúng thành một tuyệt tác hay biến chúng thành một tác phẩm thô kệch đều tùy thuộc vào chúng ta”. Chúng ta học được gì từ cuộc sống? X
in thưa rằng: Nhiều vô kể!

Nhưng điều quan trọng nhất không phải là việc đọc vanh vách những điều đó lên, mà là thái độ và quan điểm của chúng ta trước những điều mà cuộc sống mang lại. Hãy để những “món quà vô giá” ấy thanh lọc tâm hồn bạn, để sống tốt hơn và tận hưởng hạnh phúc diệu kỳ.

Diệp Sa
(Lược dịch)

Tình yêu của 2 con lợn (bằng tranh)

Tình yêu của 2 con lợn (bằng tranh)
Đọc được cái này hay wa’ share với mọi ngừi nhân năm con lợn


Image

Văn và Triết là 2 con lợn, từ nhỏ đã là đôi bạn thanh mai trúc mã


Image

Cả 2 đều yêu thương nhau và dựa vào nhau

Image

Triết chăm sóc Văn chu đáo từng ly từng tí

Image

Lúc ăn cơm, Triết luôn dành phần ngon cho Văn

Image

Văn trước sự chăm sóc hết lòng của Triết đã lớn nhanh như thổi

Image

Nhưng vào 1 đêm trăng thanh gió mát, người chủ tàn nhẫn quyết định 2 tháng sau sẽ đem con lợn nào béo hơn vào lò mổ

Image

Nhìn thấy Văn ngủ ngon giấc, Triết thức trắng cả đêm, và Triết hiểu rằng nếu cứ như vậy thì Văn khó mà thoát đc

Image

Thế là Triết quyết định hi sinh, và lần đầu tiên, Triết chửi Văn,. Điều này làm cho Triết rất đau lòng

Image

Cho dù Văn có cố gắng thế nào thì Triết vẫn ko thèm đếm xỉa đến

Image

Sau đó, Triết bắt đầu giành ăn giành uống, ko thèm đợi Văn. Văn càng ngày càng gầy, còn Triết càng ngày càng béo ra

Image

Vào đêm trước ngày chết, Triết viết lên bức tường nơi 2 người yêu quí nhất, dòng chữ “Anh yêu em”

Image

Triết bị lôi đi vĩnh viễn. “Nếu như ngôn ngữ ko thể biểu đạt đc, ta nguyện dùng tính mạng để chứng minh”

Image

Cuối cùng Văn cũng hiểu ra Triết vì Văn mà làm mọi chuyện. Văn thậm chí còn ko kịp nói với Triết 1 lời “Em yêu anh”

Image

Văn quyết định rời bỏ nơi đau thương này, và vì Triết mà Văn sẽ cố gắng sống tốt để khỏi phụ lòng của Triết.

Uh, thế người ta gọi là học……..

Bực, mãi mới có hứng viết 1 cái blog thì mạng dis lên dis xuống, một ngày nó dis dưới 10 lần là mình có lý do để yêu đời lắm lắm. Em Modem có 4 cái đèn, 3 cái đèn đầu lúc nào cũng sáng trừ khi….rút điện, còn cái đèn cuối cùng nó mà tắt thì xác định là nghỉ Net. Mà cứ không có net y như rằng mình lại ………….học ( chả giống mình chút nào ).

Nói đến học lại nhớ, sang tuần sau ý (nói tuần sau chó nó văn vẻ chứ ngày mai là tuần sau roài còn qué zì nữa) là bạn sẽ phải học môn CNXH Khoa học, nghe có vẻ rất hay. Bạn hỏi con em, nó bảo môn này khá hấp dẫn, bạn định bụng sẽ mượn nó sách vở tài liệu và thử một lần học tử tế môn chung xem nó ra làm sao. Thế mà cái dự định đẹp đẽ của bạn chưa kịp thực hiện thì nó đã vỡ tan từ trong trứng nược bởi một lý do rất là hay ho : Bạn sẽ được (bị) học 3 ngày liên tiếp cho nó hết môn sau đó thi cho kịp với khóa dưới (mà khóa dưới thì học môn này từ đầu kỳ).

Thế đấy, đời nhiều cái quá ư phi lý những bạn phải chấp nhận nó và bảo rằng nó hợp lý. Và đơn cử ở đây là bạn sẽ sẽ được nhồi sọ môn CNXH KHOA HỌC một cách cực kỳ PHẢN KHOA HỌC. Mục đích cuối cùng của việc học à gì nhỉ ? à là kiến thức ! Kiến thức đến với bạn bằng đường nào ? Hỏi ngu thế nó sẽ đi từ miệng cô giáo vào tai trái của bạn rồi chui ra bằng đường tai phải, hòa cả làng. É lại đi lòng vòng roài, trở lại vấn đề phi lý nào, đúng rồi rõ ràng nó phi lý nhưng tại sao nó vẫn hợp lý? Bạn thử đoán nhé, à hợp lý ở chỗ thi thế này thì tiện cho các thầy cô chấm, thay vì phải chia ra làm 2 lần thì gộp vào 1 lần thì cho nó đỡ phát sinh nhiều vấn đề phức tạp. Thế người ta gọi là hợp lý !. Mà hợp lý quá còn zì, đằng nào chẳng ngồi đọc cho chúng mày chép hết một cơ số buổi sau đó ném cho chúng mày một tờ câu hỏi ( được ngụy trang bởi cái tên mỹ miều là đề cương – thường là 20 câu). Và nhiệm vụ của chúng mày á? Trả lời câu hỏi và đọc lại như một con vẹt. Và sau nhiều lần làm vẹt thì bạn sẽ được một cái bằng. Bằng đẹp hay xấu tùy thuộc khả năng simulate vẹt của bạn. Và dĩ nhiên vẹt ạ chả ai bắt mày tư duy đâu vì nếu tư duy mày đã tự hỏi không hiểu mày phải học môn này để làm gì ? Mà thôi bạn chỉ lăn tăn chút chút lúc này thôi, tối ngủ bạn lại quên ngay ý mà, sáng mai dậy bạn sẽ tiếp tục là cậu học trò ngoan ngồi trong lớp chép bài rồi ngồi đợi hết giờ, và bạn sẽ tiếc lắm lắm nếu mà cô giáo quên không điểm danh.

Li����u Doraemon co�� c����n m����t k����t thu��c

src=”http://ikhoai.com/wp-content/uploads/2009/06/1162828397-hr-51.jpg”

Chúng ta, những cô bé, cậu bé thế hệ 8x và cả 9x, dù tính cách ra sao, sở thích thế nào nhưng tôi tin rằng, chúng ta đều đã ít nhất một lần đọc Doraemon. Thậm chí đối với nhiều người, Doraemon là tác phẩm truyện tranh kinh điển. Không thể gọi là otaku nếu chưa đọc Doraemon. Ở Nhật Bản, Doraemon thậm chí còn được coi là biểu tượng của manga Nhật. Sánh vai cùng Black Jack của Tezuka Osamu, trở thành 2 tượng đài của nền manga Nhật.

Tuy nhiên chúng ta đều biết rằng, Doraemon là một series truyện không có hồi kết. Ngay cả khi Fujiko F Fujio qua đời năm 1996, ông cũng chưa kịp viết phần kết cho bộ truyện tranh này. Nhưng qua các câu truyện trong series đó, chúng ta cũng nhận ra rằng, trong tương lai Nobita sẽ cưới Xuka, sinh ra Nobitu, sống một cuộc sống hạnh phúc và trong cuộc sống đó không có mặt Doraemon.

Vậy series Doraemon kết thúc như thế nào? Không chỉ các fan ở Việt Nam mà người hâm mộ Doraemon trên toàn thế giới đều có chung câu hỏi đó. Rất nhiều cái kết đã được đưa ra. Dưới dạng doujin (truyện tranh do fan vẽ) có, fanfic cũng có. Có những cái kết rất thê lương như: tất cả chỉ là một giấc mơ, Nobita là một đứa bé tật nguyền, hoang tưởng. Nó tự tạo ra giấc mơ đó để an ủi bản thân. Rồi có cái kết như phim Hàn Quốc, Nobita bị chấn thương sọ não, Doraemon phải bán hết bảo bối để cứu bạn nhưng thằng bé vẫn … “ngủm”. Tóm lại hầu hết các cái kết đều không thảo mãn người đọc.

Giả thuyết 1: Nobita bị một tai nạn, một hòn đá ném trúng đầu và bị hôn mê bất tỉnh và sống cuộc sống thực vật. Doraemon đã phải bán hết bảo bối của mình để mong chờ một cuộc phẫu thuật …..nhưng rất tiếc đã không thành công. Doraemon đã bán hết bảo bối còn lại để đưa Nobita đến tất cả những nơi cậu ý muốn, vào bất cứ thời điểm nào. Nơi cuối cùng Nobita muốn đến là…..thiên đường.

Không bàn luận gì. Các nhà làm phim Hàn Quốc có thể sẽ thích thú với ý tưởng này và tạo ra một bộ phim xúc động nào đấy, nhưng Doremon chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là phim Hàn Quốc, hãy để cho Mèo Ú yên.

Giả thuyết 2: Đó là tất cả các nhân vật (bao gồm cả Doraemon) là sản phẩm của trí tưởng tượng của Nobita – 1 đứa trẻ có vấn đề về tâm thần, bệnh tự kỷ rất nặng. Cái kết này cho rằng Nobita đang chết dần chết mòn và việc tưởng tượng ra câu chuyện khiến Nobita dễ dàng hơn chống chọi với bệnh tật.

Nói thế nào nhỉ. Khi đọc cái kết này, cảm giác trước tiên của mình không phải là giận dữ, mà là bàng hoàng. Đừng vội lên án hay bảo là người nghĩ ra đoạn kết này bị điên. Đây là đoạn kết logic nhất, và cũng là trần trụi nhất, trần trụi đến mức độc ác và tàn nhẫn.

Hãy nghĩ lại. Bạn có bao giờ, tách bạch được những Doremon, Nobita, Chaien, Xeko, Xuka giữa nhân vât trong truyện và những người bạn thực sự trong tưởng tượng hay không? Nước NHật trong bối cảnh sáng tác của Doremon là một nước công nghiệp, với một cuộc sống con nghiệp, khi mà bố mẹ thì tất bật làm việc, trẻ con cũng mang nặng áp lực học hành, chỗ vui chơi thì bị các công trình công nghiệp đe doạ. Trong hoàn cảnh ấy, tâm lý cô đơn phát sinh như là tất yếu; và Fujiko đã sáng tạo ra một thế giới mơ ước thực sự, với những người bạn đáng yêu đối với bất kỳ đứa trẻ con nào. Doremon là một giấc mơ đẹp, một thế giới với những nhân vật sống bên trong trí tưởng tượng của mỗi người và là một sự an ủi, động viên để những đứa trẻ con mơ mộng hơn, vui vẻ hơn. Và đoạn kết này là một tiếng chuông báo thức điện tử, để kéo người ta về với thực tại: Doremon và thế giới thần kỳ ấy mãi mãi chỉ là một giấc mơ chẳng bao giờ có thật.

Cảm xúc theo thứ tự của tớ khi đọc đoạn kết này là: bàng hoàng, đau đớn, giận dữ rồi mỉm cười. Vì giấc mơ và trí tưởng tượng của bạn là bất khả xâm phạm, cho dù có một trăm cái đoạn kết bảo rằng Doremon không có thật, thì họ cũng không thể khai tử được người bạn trong đầu của bạn, phải không?

Giả thuyết cái kết thứ ba:

Về quan điểm cá nhân mà nói tớ rất thích cái cách mà người sáng tác đặt ra vấn đề, tuy nhiên nó chưa logic cho lắm vì nếu Nobita là người cứu sống Doraemon và đưa mèo máy về thời điểm mà đoạn kết này bắt đầu thì có nghĩa là Nobita sẽ tiếp tục có Doraemon, vậy thì Nobita đâu có động lực gì để phấn đấu và thành đạt được như đoạn kết này. Tại sao không để Nobita là người tạo ra Doraemon và đưa Doraemon về thời điểm ban đầu tức là lúc mà lần đầu tiên mèo máy xuất hiện trước mặt Nobita bằng cách chui ra từ ngăn kéo bàn học. Như vậy cái kết này sẽ logic hơn rất nhiều và sẽ tạo ra một vòng tròn nhân quả xuyên suốt thời gian khép kín hoàn hảo. Nobita chính là người tạo ra vận mệnh của chính mình chứ không phải là một ai khác. Nhưng như vậy phải chăng là nó sẽ quá hoàn hảo. Liệu không có kết thúc cho Doraemon có tốt hơn không ?

Doremon được sáng tác vào năm 1973. Câu chuyện kéo dài đến tận lúc Fujiko mất, năm 1996. Tức là, trong suốt 23 năm, những đứa trẻ đọc và yêu Doremon đã lớn lên, đã kịp có con cái, tạo ra một thế hệ mới, và thế hệ ấy lại tiếp tục tìm đến Doremon như một người bạn thật sự. Từng thế hệ đọc Doremon, lớn lên và trưởng thành với một ký ức đẹp đẽ về những người bạn sống trong trí tưởng tượng, không bao giờ lớn lên hay già đi.

Và đó cũng chính là ý nghĩa của Doremon. Doremon chẳng cần kết thúc, vì đó chính là hình ảnh của quãng thời gian đẹp đẽ nhất của bạn. Câu chuyện sẽ mãi mãi tiếp diễn vì những ký ức đẹp về thời còn bé và trí tưởng tượng sẽ không bao giờ chết đi, và mỗi khi đọc doremon, thì người ta lại được phép bé đi, trong sáng vô tư đi một ít.

Vậy thì, cứ để doremon sống trong bạn mà chẳng cần một đoạn kết nào cả, nhé?

Tham khảo thehe8x