Chuyện ở West Point

Ở Mỹ, đi xin việc làm, nếu vào thấy có ứng viên tốt nghiệp trường West Point cùng tham gia thì thôi coi như mình cầm chắc 1 suất rớt. Đi về cho nhanh, khỏi phỏng vấn nữa. Rất đông các sếp lớn của các tập đoàn ở Mỹ tốt nghiệp trường West Point, tỷ lệ giám đốc điều hành (CEO) trên sinh viên tốt nghiệp cao hơn Harvard, Stanford, hay Yale ( lưu ý từ tỷ lệ). Trong giới CEO quốc tế, nếu nghe ai nói tao từng học ở West Point, người ta cũng nhìn mình từ trên xuống dưới, như 1 thực thể lạ, một con người hoàn hảo. Không xếp hạng được vì nó không có tiêu chuẩn để xếp.

Chuyen o West Point

Vậy West Point là trường gì? Đó chính là học viện quân sự Hoa Kỳ. Điều khá lạ là mặc dù là học viện quân sự, nhưng lại là lò đào tạo các quản trị cao cấp cho kinh tế thế giới. Sau 5 năm bắt buộc phải phục vụ trong quân đội, phần lớn các bạn rời bỏ binh nghiệp, học thêm một thạc sĩ quản trị kinh doanh (MBA), đi làm cho các tập đoàn. Rồi thăng tiến rất nhanh, thường trở thành quản lý cấp cao CEO tầm quốc tế mà các công ty săn đầu người hay tìm, để làm sếp ví dụ hãng hàng không quốc gia A, tập đoàn dược phẩm B, tập đoàn hàng tiêu dùng C…

West Point, có một slogan là cứ đưa cho tôi một người không phải tâm thần, tôi đều có thể đào tạo thành 1 công dân ưu tú. Mỗi năm trường WP chỉ tuyển khoảng 1300 bạn, những học sinh ưu tú nhất của hơn 300 triệu dân Mỹ và 7 tỷ người trên trái đất. Và trong 4 năm học, bắt buộc phải loại thải 10%/năm, năm cuối chỉ còn dưới 1000 bạn ra trường. 300 bạn bị loại ấy, mấy trường như Harvard, MIT,Cambridge…giành lấy hết, vì chủ yếu rớt bên WP là môn thể dục chứ trí tuệ là vẫn quá ngon để đào tạo thành sinh viên ưu tú, giúp trường nổi danh.

Chương trình học ở WP rất đa dạng, từ vũ trụ đến cách bắt tay, cách uống rượu vẫn tỉnh táo, cách gấp mùng mền chiếu gối đến tranh luận các tác phẩm của Victor Hugo, trên thông thiên văn, dưới tường địa chất, giữa thấu nhân tâm. Tony quen với anh bạn, tốt nghiệp trường WP và đang làm sếp một công ty đa quốc gia ở Singapore, mỗi lần gặp, ảnh kể về trường WP với một thái độ tự hào, mình nghe mà say mê, chiếc nhẫn biểu tượng của cựu sinh viên WPer trên tay anh lấp lánh.

Ảnh kể, sinh viên WPer vừa vào trường đã phải bị khủng bố tinh thần. Quan niệm là trụng nước sôi 100 độ rồi đem qua trụng nước đá, để sau này, dù có bất cứ sự cố gì trong đời, họ cũng cảm thấy bình thường, chẳng xi nhê. Đầu tiên là họ nhốt từng tốp sinh viên vào trong phòng, sau đó 2 giờ sau thì thả ra, yêu cầu trả lời các câu hỏi như có bao nhiêu bóng đèn trong phòng, bàn ghế màu gì, lúc vào mấy h mấy phút, lúc ra mấy h mấy phút, người ngồi bên trái bạn có đeo đồng hồ không, người bên phải tên gì….Trả lời không được là tự động cuốn gói về nhà. Bài học đầu tiên vềÓC QUAN SÁT, cái quan trọng nhất của một nhà quản trị tài ba. Và n bài học tương tự như vậy. Sau này, ảnh đem các bài học này chế biến lại thành tài liệu dạy sinh viên các đại học khác hay nhân viên thực tập cho tập đoàn, cứ 1 đứa “đoạt giải nhất ngáo ngơ toàn quốc” vào mà chịu học, 6 tháng sau thì lột xác thành 1 người mới hoàn toàn, thành cỡ Steve Job luôn. Tony xin tài liệu của ảnh, đem về VN dịch, áp dụng cho hãng của mình và đang biên tập lại cho câu lạc bộ con dượng. Các bạn bấm Like Tony Buổi Sáng để đọc các tài liệu này đã được Việt hoá theo Tony’s style.

Anh nói, rõ ràng dấu ấn đào tạo rất quan trọng với người trẻ. Nếu chịu khó và có phương pháp đào tạo đúng, ngây ngô ngáo ngơ vẫn trở thành xuất sắc, vì chúng ta giỏi lắm chỉ sử dụng có 1/10 khả năng của bộ não. Trở lại hạc viện WP lừng danh bên bờ sông Hudson, cách không xa New York, đây là ước mơ của mọi ông bố khi có đứa con trai ra đời, và muốn nó ” đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông”. Đào tạo trở thành công dân có ích, giỏi giang, để thoả chí tang bồng hồ thỉ, vùng vẫy giữa đất trời. Khi 18-30 tuổi, trong lúc đám ngây ngô kia đốt tuổi trẻ trong các quán bar, các quán cà phê, vũ trường, rũ rượi xoã tóc đi ra đi vô vì không biết làm gì, suốt ngày chat chit nhăng cuội, ngủ nhiều hơn học và làm nên đầu óc u u mê mê, nông cạn, cái gì cũng làm biếng, cũng lười…thì các bạn WPer đã phải vất vả đầu tư trí lực và thể lực. Thư viện WP mở 24/24, ở đó người ta thấy những cái đầu cắm cúi ghi ghi chép chép, những cuốn sách dày cộm phải đọc xong trong một vài ngày. Đọc nhanh và rất nhanh, để sau này đi làm, giấy tờ công văn, đọc nhoay nhoáy để phúc đáp, chứ thể loại thấy chữ nhiều đọc nhức mắt, thì thôi khỏi tuyển dụng. Nó đánh vần 1 công văn đọc xong mất hết cả ngày, năng suất lao động sẽ kém. Trí thức là phải đọc nhanh để làm việc giỏi, mà muốn đọc nhanh thì phải tập luyện.

Ảnh kể, kỹ năng thuyết trình, thuyết pháp sao cho người khác nghe mà rụng rời tay chân nằm trong chương trình học. Những bức tường ở WP luôn đông nghẹt học viên đứng nhìn vào đó, tập nói với bức tường, rùi tự thu âm nghe đi nghe lại, nói đi nói lại sao cho hay mới thôi. Nên sau này, mình gặp một CEO từng là WPer nói chuyện, ai cũng có cảm giác mình đã quen họ từ lâu lắm, nghe giọng nói ấm áp và trầm bổng ấy, mình chỉ muốn đi theo để được bảo ban, dạy dỗ, trưởng thành.

WPer được đào tạo kỹ về thể lực trong suốt 4 năm học. Dưới trời tuyết lạnh khủng khiếp, họ phải lăn lê bò trườn để tập thể lực. 5h sáng là kẻng đánh thức dậy, tập thể lực bằng các bài tập với cường độ nặng của vận động viên nhà nghề. Tập bơi, đứng nước mấy tiếng đồng hồ, ai đuối quá thì vớt lên, coi như rớt. Rồi tập vượt mọi địa hình. Rèn luyện thể lực sao cho mọi điều kiện thời tiết đều phải thích nghi, nóng 45 độ ở châu Phi hay âm 20 độ ở Alaska đều chịu được.

Kỹ năng tồn tại cho một Wper được chú ý đào tạo kỹ. Những lần trong đêm tối, họ bị thả giữa rừng, và tìm cách về lại trường bằng mọi khả năng có thể, nhìn các vì sao trên trời đoán hướng, tìm thức ăn, con gì ăn được, cây gì ăn được…. Và có khi đang ngủ say giấc, 2 h sáng bị đánh thức dậy để kiểm tra kiến thức, với các câu hỏi như 10 vị tướng giỏi nhất mọi thời đại là ai, tướng Trần Hưng Đạo viết Binh Thư Yếu Lược với nội dung chính là gì, nếu bạn là Napoleon, bạn sẽ viết lại lịch sử của Waterloo như thế nào v.v….Không trả lời được, phải đứng ngoài hành lang cả đêm để suy nghĩ, lên thư viện tự tìm tài liệu ngồi nghiên cứu, coi như nợ câu trả lời. Họ thiết kế một chương trình đào tạo để mỗi WPer có được dáng vóc của một người mẫu, sức khoẻ của một vận động viên Olympic, trí tuệ của một học giả, ăn nói như một thuyết gia, cư xử như một chuyên gia tâm lý.

Khi về già, họ thành lập các hội cựu sinh viên WPer alumni, đi câu cá bên bờ biển Ca-ri-bê, đi ngắm hoàng hôn ở Bali, thong dong tự tại, phong lưu tuyệt đỉnh, vì ai cũng có một tuổi trẻ học và làm như điên. Còn có những người đàn ông trên đời, về già rồi, mà vẫn cứ vật lộn mưu sinh, xin tiền vợ, xin tiền con cái, thì cũng có thể họ kém may mắn, nhưng cũng có thể họ đã lãng phí tuổi trẻ một cách vô bổ trong các trò trai gái, ăn chơi đàn đúm, xài tiền của cha mẹ, hay đơn giản là lười nhớt thây. Làm biếng thì sau này phải khổ, thế thôi. Trách ai.

Nếu bạn nhìn các học viên WP đánh đàn, nhảy, khiêu vũ, võ thuật, hát, ảo thuật, thám hiểm, vẽ…hay thậm chí tỉ mỉ ngồi cắt tỉa giấy để rèn luyện đôi tay khéo léo, bạn sẽ thấy mình sẽ phải cố gắng nhiều, thật nhiều nữa, bạn vẫn còn lười quá. Một ngày chỉ có 24h, là công bằng cho tất cả mọi người. Chúng ta phải ngủ 6-8 tiếng, tức 1/3 cuộc đời là cho việc ngủ, nên ai cũng chỉ còn 16h trong ngày. Nên phải chia ra, làm gì, học gì trong quỹ thời gian ít ỏi đó. Một WPer nếu sáng sớm không nộp được bảng mô tả công việc trong ngày ( daily to-do list) cho bạn trưởng nhóm, thì coi như nắm chắc suất cuốn gói về quê. Không có chuyện ngủ dậy và ngày đó không biết mình phải làm gì.

Sinh viên người Việt ở West Point khá đông, nhưng đều là Việt kiều, nữ nhiều hơn nam. Du hạc sinh quốc tế ở WP một năm chỉ vài ba chục bạn, vì đầu vào khó quá. Cambodia có một vị tướng trẻ ba mươi mấy tuổi cũng tốt nghiệp trường này. Bạn mà nhìn thấy cậu này, không mê thì thôi. Đẹp ngời ngời từ ngoại quan đến nhân cách, mạnh mẽ nam tính và thông tuệ, quý phái từ cốt cách đến tinh thần, một nụ cười cũng chứa sự bao dung như trời đất, thật là không có gì có thể so sánh nổi. Sự cố tranh chấp đền Preah vihear với Thái Lan, hai bên quyết không bên nào chịu nhường bên nào, thậm chí đã vang lên tiếng súng. Trước tình hình cấp bách đó, anh nhận nhiệm vụ của tổ quốc và lên đường đi đàm phán với người Thái. Và chỉ với ánh mắt ấm áp và vài câu nói sắc sảo theo phong cách West Point, bên Thái Lan phải xin lỗi và rút quân, nhường lại ngôi đền này cho quê hương Cambodia của anh. Và thái bình đã trở về trên quê hương Chùa Tháp…

GIÁO TRÌNH 100 BÀI TÀI LIỆU HẠC VIỆN WP DÀNH CHO CÁC BẠN TRONG CÂU LẠC BỘ CON DƯỢNG TONY BUỔI SÁNG (TnBS)
1. Chuyện nói (bài một)
2. Chuyện nói (bài hai)
3. Bài 3: Chuyện ăn
4. Bài 4: Chuyện ngủ
5. Bài 5: Chuyện nói dối
6. Bài 6: Chuyện viết đúng
7. Bài 7: Hạc ngoạ ngữ
8. Bài 8: Óc tưởng tượng
9. Bài 9: Các câu hỏi cắc cớ
10. Bài 10: Óc tinh tế
11. Bài 11: Tư duy tích cực
12. Bài 12: Sắp xếp thời gian

( còn tuýp)

Theo Tony Buổi Sáng

Apple, Tim Cook – Một năm qua

Apple

Với những gì đã làm được cùng Apple trong năm 2014, Tim Cook đã được báo Financial Times lựa chọn là nhân vật của năm. Đây là câu trả lời rõ ràng nhất cho những hoài nghi về tương lai của Apple thời hậu Steve Jobs. Bên cạnh thành công trong kinh doanh, năm qua Cook cũng làm tốn không ít giấy mực của báo giới khi công khai mình là người đồng tính. Cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton sau khi biết tin đã tweet rằng ông ngả mũ kính phục trước sự dũng cảm của Cook.

Dưới đây là danh sách điểm lại những cột mốc trong năm qua của Apple:

Tháng 1: Cổ phiếu Apple giảm 8% sau khi doanh số Iphone không được như dự báo, một phần nguyên nhân là do thiếu nguồn cung Iphone 5s.

Tháng 2: Tim Cook thông báo Apple TV đã đạt doanh số 1 tỷ USD đối với phần cứng và phần mềm, khiến cho sản phẩm này không còn là một sản phẩm thương mại thực sự chứ không còn mang tiếng là “đồ chơi công nghệ”nữa. Tuy nhiên, Apple chỉ đưa ra một bản update phần mềm nhỏ cho Apple TV trong năm 2013, điều này một lần nữa làm dấy lên thông tin công ty này muốn tham gia vào thị trường TV.

Tháng 3: Luca Maestri trở thành CFO mới của Apple, dọn đường cho chương trình mở mua lại cổ phiếu của công ty.

Tôi tự hào là người đồng tính
Tôi tự hào là người đồng tính – CEO Apple

Tháng 4: Doanh thu từ Iphone tăng trở lại, số lượng bán giá tăng 17%, vượt qua dự đoán của Wall Street.

Tháng 5: Apple mua lại Beats Electronics với một bản hợp đồng trị giá 3 tỷ USD, thương vụ mua lại lớn nhất từ trước đến nay của Apple, cho thấy sự khác biệt trong chiến lược kinh doanh của Tim Cooks so với Steve Jobs.

Tháng 6: Apple cho ra mắt HealthKit và Homekit, dọn đường cho việc Apple tham gia vào thị trường sức khỏe số và nhà thông minh. Lập trình viên trên khắp thế giới hân hoan chào đón sự ra mắt của ngôn ngữ lập trình mới Swift, thay thế cho Objective-C.

Tháng 7: Nhu cầu tăng đột biến từ thị trường Trung Quốc đã giúp Apple một lần nữa vượt qua mọi dự báo kinh doanh trong quý 2 năm 2014. Susan Wagner, người đồng sáng lập công ty BlackRock trở thành người phụ nữ đầu tiên trong ban điều hành Apple. Cook ký hợp đồng đối tác với IBM để bán Iphone và Ipad cho đối tượng khách hàng doanh nghiệp.

Tháng 8: Đúng vào ngày ra mắt Apple Pay, hàng loại các bức ảnh nóng của các ngôi sao nổi tiếng trong đó có Jennifer Lawrence được phát tán trên mạng. Apple ngay lập tức tăng cường bảo mật đối với iCloud và phủ nhận dịch vụ lưu trữ trực tuyến của mình bị hack.

Tháng 9: Tim Cook cho ra mắt Apple Watch và Apple Pay cùng Iphone 6, đánh dấu “The Next Big Thing” đầu tiên của Tim Cook sau khi Steve Jobs qua đời. Trước đó không lâu, Apple cũng đón nhận tin vui khi nhà thiết kế công nghiệp nổi tiếng Marc Newson gia nhập team thiết kế của họ theo lời mời của Jony Ive.

Tháng 10: Với sự xuất hiện của Iphone 6, lần thứ ba trong năm Apple lại vượt qua doanh số dự báo của Wall Street. Cuối tháng 10, Tim Cook công bố giới tính thực của mình bắt tuyên bố “Tôi tự hào là người đồng tính”.

Tháng 11: Cùng với doanh số kỷ lục của Iphone 6, Apple đạt giá trị vốn hóa thị trường 700 tỷ USD, lập ra một kỷ lục mới đối với các công ty của mỹ.

Nguồn: Financial Times

Phân biệt Class và Object trong Object Oriented Programing

Class và Object là hai khái niệm cơ bản trong lập trình hướng đối tượng (Object Oriented Programing – OOP). Bản thân từ Object Oriented – Định hướng/Tập trung vào đối tượng đã thể hiện tầm quan trọng của Object trong OOP. Vậy, câu hỏi đầu tiên cần phải đặt ra là: Object là cái quái gì mà phải “hướng” vào thế?

Thứ nhất, theo định nghĩa của từ điển thì Object là một vật thể hay đồ vật cụ thể. Chẳng hạn khi tôi bảo “Hãy nghĩ đến một chiếc xe máy”, trong đầu bạn sẽ nghĩ đến một chiếc xe cụ thể mà mình sử dụng hàng ngày. Chiếc xe của bạn khác chiếc xe của tôi, bạn có thể nghĩ đến một chiếc Vespa LX, tôi nghĩ đến chiếc Honda AirBlade của tôi, người khác lại nghĩ đến chiếc xe Nouvo của họ.

Một ngày đẹp giời, tôi được giao nhiệm vụ mô tả chi tiết về chiếc xe của mình, tôi sẽ làm như sau:

Hãng sản xuất: Honda

Dòng xe: Ga

Tên thương hiệu: Air Blade

Màu xe: Đỏ 

Biển kiểm soát: 29 – T8.1234

Trọng tải: 150kg

Vận tốc tối đa 110km/h

Tiêu thụ nhiên liệu: 4l/100km

Trong ví dụ nêu trên, phần chữ màu đen chính là đặc điểm mô ta chi tiết về xe máy nói chung, phần chữ mầu đỏ là đặc điểm cụ thể về chiếc xe của tôi. Tôi gộp chung phần đặc điểm mô tả này lại và đặt tên nó là “Xe máy” để lần sau, phần nội dung cụ thể cũng được tôi gộp lại thành “Xe máy của tôi”. Nếu ai muốn mô tả về chiếc xe của họ, họ chỉ cần lấy những đặc điểm yêu cầu trong “Xe máy” để mô tả về chiếc xe của mình. Như vậy từ một bản mô tả mẫu “Xe máy” tôi có thể tả về hàng trăm chiếc xe máy cụ thể nếu tôi muốn. Do đó, “Xe máy của tôi” sẽ khác với “Xe máy của Tuấn”, “Xe máy của Thủy”, “Xe máy của Cường”

Sự khác biệt giữa Class và Object
Sự khác biệt giữa Class và Object

Trong ví dụ trên:

Xe máy là một Class

“Xe máy của tôi”,“Xe máy của Tuấn”, “Xe máy của Thủy, “Xe máy của Cường” là những Object cụ thể được tạo ra từ Class “Xe máy”.

 Như vậy, có thể thấy ObjectClass là hai khái niệm tồn tại không thể tách rời trong Object Oriented Programing. Object không tự nhiên sinh ra mà phải được tạo ra từ một Class, ngược lại sự tồn tại của Class cũng vô nghĩa nếu như không được cụ thể hóa bằng Object. Điều này có thể ví với khi bạn cần xây nhà mới, bạn sẽ phải thuê kiến trúc sư để vẽ bản thiết kế (Class), sau đó thuê thợ xây để xây ra Ngôi nhà (Object). Nếu không có ngôi nhà (Object) thì Bản thiết kế (Class) chỉ là một mảnh giấy vô giá trị, nếu không có Bản thiết kế (Class), bạn và mấy ông thợ xây cũng chẳng biết làm gì với đống gạch vữa cả.

 Trên đây chỉ là một ví dụ cơ bản theo cách hiểu của tôi về Class và Object. Cách tốt nhất để “ngấm” được OOP là “Learning by Doing”, vì vậy bạn hay thực hành với bất kỳ ngôn ngữ OOP nào mà bạn thấy hữu ích, khái niệm này sẽ dần dần “ngấm” vào đầu bạn trong quá trình thực hành.

Tại sao Apple cho ra mắt Swift thay thế cho Objective-C?

      Khi Tim Cook tuyên bố ngôn ngữ lập trình mới của Apple – Swift vào tháng 6/2014 tôi đã vô cùng vui mừng. Cho dù lúc đó trong đầu tôi chưa có một chữ bẻ đôi về lập trình thì tôi vẫn tin rằng đây là cơ hội có một không hai dành cho những người bắt đầu lập trình như mình. Điều này giống như kiểu bạn đang suy nghĩ không biết có nên chạy đua hay không khi mà đã có rất nhiều người đã đi trước, mình còn lâu mới bắt kịp thì bỗng nhiên tất cả chúng ta lại phải trở về với vạch xuất phát và cơ hội đối với “cựu chiến binh” và newbie đầu là như nhau.

Tôi cắm đầu vào đọc quyển ebook về Swift của Apple để rồi nhận ra rằng mình chẳng hiểu gì cả, rõ ràng đây không phải là một cuốn sách dành cho beginner. Đợi thêm một vài tháng để những tut online về swift bắt đầu xuất hiện, tôi nhảy vào học như điên. Càng học swift tôi càng nhận ra rằng quyết định bỏ qua Objective-C của để nhảy thẳng vào Swift của mình có mùi ngộ nhận của kiểu bỏ của CNTB để lên thẳng CNCS. Thực tế thì trong quá trình lập trình, bạn sẽ nhận thấy rằng Swift vẫn còn đang trong quá trình hoàn thiện, nó chưa phải là một ngôn ngữ trưởng thành. Trong quá trình sử dụng Swift bạn sẽ vẫn phải động đến những @, NSArray, NSMutableArray… đặc trưng của Objective-C.

Nắm tay nhau và đi
Nắm tay nhau mà đi 😀

Thêm vào đó, việc học Objective-C hay Swift thì đều để phục vụ cho một mụch đích là lập trình iOS và MacOS mà trong đó bạn sẽ phải dành rất nhiều thời gian để học các framework. Những framework này lại được xây dựng trên cơ sở Objective-C từ rất nhiều năm qua. Nếu không có kiến thức vững chắc về Objective-C, bạn có thể sẽ khóc thét khi nhìn vào màn hình debugger mà không hiểu gì cả. Bạn có thể bảo chỉ cần paste đoạn debugger ném sang google tìm câu trả lời. Đúng, nhưng câu trả lời có sẵn trên mạng phần lớn là dành cho Objective-C. Với quá trình phát triển và hình thành của mình, hầu như mọi vấn đề mà lập trình viên gặp phải với Objective-C đều đã được giải đáp, với Swift thì không.

Dó đó, tôi quyết định đảo ngược quá trình học của mình, Objective-C trước, Swift sau. Càng học Objective-C tôi càng thấy ngôn ngữ này thân thiện và dễ hiểu hơn tôi nghĩ. Giống như sự phát triển của ngôn ngữ viết vậy, người ta có thể nhìn vào những chữ tượng hình mà vẫn lờ mờ hiểu được nội dung, không cần phải học thuộc bảng chữ cái. Swift là ngôn ngữ hiện đại, tính trừu tượng cao hơn, bởi vậy khó học hơn (ít nhất là đối với tôi). 

Điều này khiến tôi đặt ra câu hỏi tại sao Apple lại cho ra mắt Swift? 

Swift với những ưu việt của nó, chắc chắc là sự lựa chọn của tương lai. Apple đã âm thầm phát triển nó trong những năm qua, họ đã nhìn thấy những hạn chế của Objective-C, ngôn ngữ của C vốn đã có hơn 30 năm tuổi. Theo quan điểm của tôi thời điểm ra mắt của Swift là điểm nằm giữa, mà ở một đầu là thời điểm phát tiển Swift còn điểm kia là thời điểm Objective-C sẽ bị thay thế. Từ nay cho đến lúc ấy, chúng ta không thể bỏ quả Objective-C nếu muốn phát triển phần mềm cho Apple. 

Nói tóm lại, câu hỏi không phải là “Tôi nên học Objective-C hay Swift” mà là “Tôi nên lựa chọn lộ trình nào cho phù hợp với thời điểm hiện tại?”, hãy bỏ qua mindset chỉ cần học một ngôn ngữ lập trình “tốt nhất” là đủ dùng. Đối với một lập trình viên, sự học là trọn đời. 

The impossible list!

Vừa rồi tôi có lang thang vào blog http://impossiblehq.com/impossible-list. Nói một cách ngắn gọn đây là blog của một bạn người Mỹ, luôn muốn đặt bản thân tới những giới hạn thông qua các mục tiêu mà bạn ý gọi là The Impossible List. Trong danh sách này có nhiều mục tiêu bá đạo lắm, kiểu như: Bơi ở tất cả các đại dương trên thế giới, đến tất các cả châu lục trên thế giới, nói thành thạo 6 ngoại ngữ, đi đến sân bay mua một vé đi bất kỳ mà không cần biết đi đâu…

99 ngày không facebook
99 ngày không facebook

Thế rồi tôi nghĩ, tại sao mình không thử làm một cái danh sách nho nhỏ cho bản thân mình, ít nhất là từ bây giờ đến cuối năm. Sau mấy ngày cân nhắc thì thì tôi tạm đặt ra một số mục tiêu dưới đây, danh sách này sẽ thể sẽ được bổ sung nhưng chắc chắn sẽ không giảm:

  • Chạy 5km liên tục không nghỉ. DONE
  • Chạy 10km liên tục không nghỉ.
  • Chống đẩy liên tục được 100 cái.
  • Giảm 1kg mỗi tháng (tính từ tháng 7 năm 2014).
  • Hoàn thành mục tiêu đọc 52 cuốn sách trong năm 2014 trên Goodread.  Không đủ thời gian, lùi về mục tiêu 30 quyển/năm. Con số hiện nay 22/30.
  • Không deactive Facebook nhưng không dùng trong 99 ngày (tính từ 14/7/2014). DONE
  • Hoàn thành về cơ bản kiến thức JavaScript và jQuery. Đổi kế hoạch, chuyển sang học Objective-C trước 😀
  • Lên được Impossible list cho năm 2015.

Trước mắt là thế đã, nhìn qua thấy cũng kinh phết!

Tạm biệt, Milano….

         Tôi cũng không nhớ rõ mình đã bắt đầu mối tình với Milano thế nào. Chỉ biết rằng ngày, đó tôi cực ghét những quán cà phê vỉa hè. Tôi thích ngồi ở những không gian thoáng mát, yên tĩnh, nhạc nhẽo nhẹ nhàng vừa đủ nghe, Wifi phải nhanh để  làm việc. Milano không có thất cả những điều nói trên. Nếu kể ra những điều xấu của quán cà phê này thì có lẽ không ai khác ngoài tôi là người có thể vạch ra rõ ràng nhất.

A picture I take at Milano Cafe
A picture I take at Milano Cafe

      Quán cà phê vỉa hè, người với người ngồi cách nhau san sát. Những hôm mát trời thì không sao chứ phải hôm nóng ẩm mùi mồ hôi trộn lẫn nước hoa và thuốc lá tạo thành một thứ mùi tạp nham chẳng thể định nghĩa nó là mùi gì.

     Quán chẳng có nhạc và cũng chẳng có loa để mở nhạc, duy nhất có một cái TV suốt ngày bật HBO. Âm thanh chủ đạo là tiếng người nói lao xao. Bạn cứ thử tưởng tượng khoảng không gian 40m vuông, tầm 50 cục người ngồi chen chúc ai cũng thi nhau nói sẽ thấy mức độ “ô nhiễm âm thanh của Milano tới đâu”, giá kể có một cái máy đo decibel thì có lẽ âm lượng và tần số âm thanh tại đây kiểu gì cũng vượt qua mức cho phép.

     Cà phê của Milano dở tệ, tôi chưa bao giờ nhận mình là người sành cà phê, tôi chẳng thể nhận định được đâu là và phê ngon, rất ngon và cực ngon nhưng cà phê dở thì tôi biết. Điều này cũng chẳng cần tranh cãi gì thêm vì bạn tôi ai đến đây ngồi uống cafe thì lần say đều gọi đồ uống khác.

     Vậy mà, chẳng hiểu sao Milano lại là quán cafe mà tôi yêu thích nhất. Cafe chán, tôi chỉ uống mỗi cà phê, không gian quán cực ồn, tôi lại thích đắm mình trong cái không gian tạp nham đó để đọc sách. Việc thích đọc sách tại mỗi quán cafe ồn buộc tôi phải học cách thích nghi và tập trung vào việc mình đang làm. Trước kia, tôi cứ ngỡ tiếng ồn là kẻ thù của sự tập trung và tiếp thu nhưng sau khi quen rồi lại thấy không có tiếng ồn lại thấy trống trải và hụt hẫng. Mãi về sau này, khi nói chuyện với một anh bạn làm designer nói rằng anh thích được ở một mình nhưng lại sợ cô đơn, vì vậy anh thường chọn những quán cà phê ồn ã, đông người để làm việc một mình, để say khi đắm mình trong thế giới riêng của trí tưởng tượng, anh có nhìn ngắm xung quanh, trở về với thế giới hiện tại để thấy mình không lẻ loi và đơn độc. Dường như đây là một đặc điểm cố hữu của bọn Introvert, như thể một con cá chỉ thích lặn sâu xuống nước, cách xa với thế giới bề mặt nhưng đôi lúc vẫn cần ngoi lên để thở.

     Milano giờ không còn, tôi sẽ phải tìm một quán cafe khác. Nhưng tôi biết, sẽ chẳng có nơi đâu mình có thể thuộc hết tên từng đứa nhân viên, cứ ngồi vào là bọn nó lại tự động mang ra một cốc đen đá không đường và một ly trà đá. Đôi khi ra đến nơi mới nhớ ra là không mang ví, chị chủ quán cho uống miễn phí hoặc đôi khi thiếu tiền nhập hàng, chị lại chạy ra hỏi vay tiền.

Vào thời điểm viết những dòng này, Milano chỉ còn là 02 cánh cửa đóng im lìm, chỉ có một vài anh bảo vệ đứng trông chừng. Tôi cũng chỉ biết là giờ Milano đã không còn, chẳng hỏi tại sao. Đôi khi cứ giữ cho lòng mình một chút hồ nghi lại thú vị hơn việc tìm ra chân tơ kẽ tóc của sự thật. Bởi sự thật, đa phần là rất nhạt nhẽo và tào lao.

Tạm biệt, Milano….

I’m soooo confused….

Release early and often.

Get eyeballs, then monetize.

Bootstrap.

Get basic version working, then add features

Get basic version working, then scale.

Get basic version working, then license the technology.

Get the basic version working, then sell to enterprises.

Get free version working, then upgrade them to premium.

Get the free version working, then sell support.

Get free version working, then sell services.

Get free version working, then put it on your resume.

Raise money, hire wisely.

Be first to market.

Be second to market.

Wait for market to clear, then enter with a second wave.

Find your niche.

Have the lowest price.

Have the highest price.

Use technology as a barrier to competition.

Win a business plan to competition.

Get into an incubator.

Get into a seed accelerator.

Find an angel.

Fine a mentor.

Crowd source fund raising.

Get press to raise money.

Raise money to get press.

I think I’ll just fall back on the only thing I know:

Bui something people will pay for.

By Ed Weissman