Cá chết

Những ngày này, facebook của tôi thối um mùi cá chết. Thật khó mà tránh được mùi cá chết, trừ phi tôi phải unfriend hết cả đám friend này. Gia nhập facebook quả là một sai lầm khó lòng sửa chữa. Trong đám friend của tôi (theo nghĩa facebook), có nhiều người đã ăn cá chết nhiều năm, có nhiều người sản xuất cá chết, thậm chí có nhiều người bản thân họ là cá chết, song họ vẫn chửi cá chết.

Cá chết. Do nhiễm độc, hay do cái gì đó. Như cuốn sách gần đây mới xuất bản, bức xúc, có làm ta vô can, đéo đâu.

***

Tiên sư thằng nào làm cá chết. Chửi phát kẻo người ta lại quy kết.

Năm xưa M.J tức Micheal Jackson đại ca tôi, đã làm hai quả MV tuyệt đỉnh. Một là Heal the World, hai là Earth Song. Hai MV này cái nào cũng có thể khiến người ta phát khóc, nếu người ta đủ sến, như tôi năm xưa ấy. Mà bây giờ tôi cũng vẫn sến như thế, song tôi từ chối sến. Tôi muốn suy nghĩ một cách lành mạnh hơn, đàn ông hơn, Moscow không tin vào những giọt nước mắt, Hà Nội cũng vậy, Sapa cũng vậy.

Tôi định viết một đoạn dài xong đã xóa đi khi chưa viết, bởi có để làm gì đâu. Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nhưng thành phố tôi yêu ấy nay chỉ còn là tàn tích. Mười năm trước thành phố này đã không còn không khí để thở, đừng nói là bây giờ. Tôi cũng yêu núi rừng, nhưng núi rừng cũng đã mất.

Tôi đã sinh ra hai đứa con, chúng lớn lên cũng sẽ như tôi. Một cốc café mỗi một sáng uống, là một cây rừng tự nhiên mất đi để trồng cây café. Một điếu thuốc hút, làm một tí rừng mất đi để trồng thuốc lá. Mỗi cốc chè đá uống là góp phần mất đi một tí đất rừng để trồng chè. Mỗi sáng mùa hè tôi tới văn phòng bật cái điều hòa lên, mỗi tối mùa đông đá bóng về bật cái bình nóng lạnh để tắm, là góp phần phát sinh thêm thủy điện nhiệt điện.

Cuối năm ngoái tôi đi một chuyến lượn núi một mình. Qua quả thủy điện Nho Quế, tôi thốt lên, ôi dcm chúng nó, sao con sông đẹp thế lại làm thủy điện thì còn gì là sông. Câu chửi chưa kịp bay qua mồm, đã phải ngậm lại. Điện ai chả cần, người dân ở trên núi cũng cần điện, vậy điện ở đâu ra. Người ở trên núi không có bổn phận đốt bếp lửa mà giữ cảnh sắc núi rừng này, để phục vụ cho cái thằng như mình ngày đéo nào đi làm cũng bật điều hòa từ 8am đến 6pm.

Tôi là thằng mê ăn hải sản. Riêng tôi tráng miệng để bắt đầu một bữa ăn hải sản, cũng hết cả cân ngao là ít. Ăn ngao đã thế, chưa nói xong ngao thì mới sang món khác. Ngao tự nhiên ở đéo đâu ra cho tôi ăn lắm thế, phải là nuôi trồng. Một bãi cát nuôi ngao ắt sẽ chẳng còn là bãi cát tự nhiên cho các sinh vật khác.

Tôi ăn rau cũng rất tài. Rau muống mà tôi xơi một bữa, phải là một mớ, vợ luộc ra một đĩa tú ụ tôi ăn hết sạch. Nếu không phun thuốc kích phọt, tất không thể đủ rau muống cho cái loại tôi ăn. Chưa kể thứ nước mắm mà cái mồm khắt khe của tôi ăn, phải là nước mắm xịn, cá xịn, cứ xơi nước mắm như tôi thì đừng hỏi sinh thái sao không biến đổi để có cá làm mắm.

Ngay cả hoa quả. Tôi mà đã mở mồm ăn, thì một rổ mận cơm tôi ăn phát một là hết. Rồi tôi gặm đào rừng thì đừng hỏi. Rồi lợn sạch mà ông Chư nuôi trên bản, thật nuôi cả năm chả đủ cho tôi dẫn bạn lên nhậu. Chưa kể số lượng bia rượu mà tôi uống một năm, tính quy ra diện tích ruộng bậc thang chắc phải đôi quả đổi mới phục vụ được nhu cầu mỗi tôi.

Mà tôi chỉ là một trong vô vàn thằng ăn thùng uống vại, quần áo là lượt, điều hòa bật tối ngày, xe chạy phà phà xả khói ầm ỹ… Chưa kể xem phim phải là HD, nghe nhạc phải là lossless,.. gom ra đều là tài nguyên cả.

Tính vo vo, một thằng tôi, một thằng thành phố sống tương đối đơn giản, tiêu tốn tài nguyên đất nước phải bằng cả nhà ông Chư và mười mấy thằng anh em trên núi của ông ấy cộng lại.

***

Vậy chửi đéo gì.

Người ta chặt cây xà cừ, vì cây ấy to quá, mà rễ nó chỉ còn toen hoẻn vì người ta phải làm đường, làm vỉa hẻ, ngầm hóa dây dợ, cây ấy sống thế nào được với đám đông chúng ta. Yêu cây thì cố kiếm tiền mua 10m2 mặt phố rồi trồng cây cổ thụ đi. Hay bỏ tiền lên núi mua ba quả đồi cứ vứt đấy, không làm gì cả, hai trăm năm sau ắt có một cánh rừng. Gần nhà bố vợ tôi có cái cột điện, người ta viết rõ ràng trên tường cạnh đấy là “ĐCM thằng nào đổ rác”, vẫn đổ rác đều, mày chửi tao khác gì chửi bố mày. Nhà hàng xóm với nhau đã thế, đừng nói nhà máy. Người ta phun thuốc kích phọt rau là vì, trồng rau hữu cơ bán đắt quá, chả ai mua. Đường phố khói bụi, song ít người chịu đi xe bus, vì bất tiện, bà mày cứ xe máy chạy thôi. Chửi thủy điện vì tàn phá môi trường, chửi điện hạt nhân vì nguy hiểm, song mùa hè đến nhất định không thể để con bà nằm ngủ không điều hòa.

Cần số liệu thì google, nhưng đại loại có sự tương quan tỉ lệ nghịch giữa diện tích rừng tự nhiên vs dân số. Mà dân số Việt Nam thì tăng nhanh dã man, đẻ khỏe như thế thì núi không trọc sông ngòi không ô nhiễm hơi phí. Hà Nội trong cái ký ức sến sẩm của tôi, thì toàn là xe đạp, đường phố vắng tanh, nhà cửa thì nghèo quá có ai xây đâu mà bụi. Ra đến biển thì bãi biển sạch bong, làm gì đã có túi nilon mà vứt, với cả mỗi năm bố mẹ mới được cơ quan cho đi nghỉ mát gia đình một lần, có tiền đâu mà mua đồ ăn vặt cho con, chỉ có bơi và phơi nắng chứ không có rác mà xả.

Ngày này đất chật quá người đông quá rồi, phải hùng hục mà kiếm ăn. Ngọc Trinh rất minh triết khi bảo là “không có tiền thì cạp đất mà ăn”, thế mà nàng cũng bị bọn nó chửi là não ngắn, chả hiểu ngắn chỗ nào. Lao động làm ra hàng hóa giá trị cao lợi nhuận cao, thì khó lắm. Tây nó mới làm được. Ta không làm nổi, ta làm tiến sỹ hoặc là làm rẫy mà thôi. Ta cạp hết tài nguyên lên mà bán lấy tiền, với hy vọng bọn con cháu sau này giỏi hơn ta, sẽ biết làm cái gì đấy lợi nhuận cao hơn. Với cả lúc ấy thì tài nguyên cũng hết sạch trơn rồi, môi trường độc hại như trong game FallOut, bọn con cháu sẽ buộc phải nghĩ ra cái gì khác.

Cứ tạm nhất trí là thằng gì Đài Loan mày đổ chất thải độc ra biển. Ờ, thế là không được. Mày làm thế khác gì chúng tao. Mày hoành tráng hơn, mày phải biết cách xử lý chất thải thế nào đi chứ, cũng như bọn tao thì nói làm gì. Bọn tao, dân Hà Nội, 8 triệu mạng, hàng ngày xả rác sinh hoạt. Các cô công nhân vệ sinh gom rác về, các anh xe rác chở ra đâu đấy xa xa, đào đất lên, chôn xuống, làm kỷ niệm cho con cháu, bọn tao gọi là “công nghệ chôn lấp”. Vãi bọn tao, chúng mày vẫn còn chưa bằng.

Chọn đi, nhà máy thép hay tôm cá. Anh ấy hỏi thật minh triết, trí tuệ, đi thẳng vào vấn đề, không lòng vòng, khiến người nghe cảm phục. Dạ thôi, tôm cá chúng em biết nuôi, công nghiệp thì nhờ các anh cả.

***

Tất nhiên chúng ta có thể chửi chính quyền. Bọn nó làm ăn chả ra gì cả, ờ, cần phải chửi chết cụ bọn chúng đi. Nhưng một dân tộc đã trải nghiệm tất cả các hình thái chính quyền, thậm chí đã thử nghiệm cả hình thái tiến bộ nhất (SGK khẳng định) là nhà nước XHCN, mà vẫn lởm, thì dân tộc đó cần đặt câu hỏi cho chính bản thân mình. Tầm năm chục năm sau mà nhân loại (tức là bọn tây ấy) nghĩ ra một hình thái xã hội ưu việt hơn cả XHCN, và VN ta một lòng chân thành đi theo, thì tôi vẫn khẳng định là chúng ta vẫn cứ là chúng ta mà thôi.

Hồi còn nhỏ, và cho đến hai mươi mấy tuổi, tôi vẫn bảo hoàng hơn vua, căm ghét thậm chí sẵn sàng mạng đổi mạng với bọn bán nước. Song giờ tôi chả quan tâm. Khổ thân bọn bán nước. Làm gì có ai mua, sao mà bán được giá đây.

Hôm nay nói năng phản động thật. Thật lòng tôi chỉ mong là mỗi một người lên facebook chửi vụ cá chết, hãy dừng xe khi có đèn đỏ, và lỡ có đi sai bị công an bắt thì đồng ý lập biên bản ra kho bạc nộp tiền. Toàn dân cứ như thế, không quá hai mươi năm thì tất cả miền duyên hải chữ S này không có cá nào chết vì độc nữa cả và chúng ta sẽ là một đân tộc hùng mạnh, thật thích khi lúc ấy đảng ta vẫn còn lãnh đạo.

Nguồn: Teq316