Memento

Hôm rồi rủ bạn SC và bạn Huê về rạp MK xem Memento (mình yêu cầu xem xem The Prestige nhưng bạn Huê thì nhất quyết đòi phim này).

Memento là một phim hay nhưng không dễ xem, cụ thể là xem rất mệt vì cứ phải căng óc ra mà nhớ, để bắt kịp với diễn biến của câu chuyện. Nội dung thì nôm na là nó như thế này : Bạn nhân vật chính bị hỏng HDD, mọi ký ức được lưu lại trong RAM, nguồn thì noname lại không có UPS nên có thể reset bất kỳ lúc nào. Mỗi lần máy reset, bạn ý lại chẳng nhớ được đang làm gì (khá giống với em Lucy trong 24 first dates), chỉ có nhớ được một điều duy nhất là mình đang tìm kiếm 1 thằng ôn đã rape và kill vợ bạn ý để trả thù. Và thế là, để không bị mất đi những manh mối đã tìm được về thằng ôn đấy, bạn nhân vật chính mới nghĩ ra cách chụp ảnh, take notes vào ảnh, xăm tatoo vào người mọi thông tin cần thiết để mỗi lần máy reset thì có cái nạp đầy RAM.

Mình đã em phim này một lần, cứ nghĩ là lần xem thứ hai cứ nghĩ là xem sẽ đỡ mệt hơn, hóa ra đek phải, còn mệt hơn cả lần đầu. Mệt đến nỗi xem xong nằm vật ra ngủ luôn chẳng muốn động chân động tay gì. Nhưng ngủ được một giấc đến sáng hôm sau dậy khi fim bắt đầu ngấm ngấm thì lại thấy nó hay khủng khiếp. Nội dung mà mình rút ra được gói gọn trong đoạn hội thoại của hai nhân vật chính :

Teddy: You don’t know who you are anymore.

Leonard Shelby: Of course I do. I’m Leonard Shelby. I’m from San Francisco.

Teddy: No, that’s who you were. Maybe it’s time you started investigating yourself.

 

Leonard Shelby: I have to believe in a world outside my own mind. I have to believe that my actions still have meaning, even if I can’t remember them. I have to believe that when my eyes are closed, the world’s still there. Do I believe the world’s still there? Is it still out there?… Yeah. We all need mirrors to remind ourselves who we are. I’m no different.

 

Với cứu cánh là trả thù cho vợ, Leonard – nhân vật chính của Memento sử dụng Notes, Polaroid Pictures, Tatoos, Killing làm phương tiện để thực hiện cho bằng được cứu cánh đó. Sau khi thực hiện được mục đích của mình, giết John G____, gã bỗng nhận rằng chính Notes, Polaroid Pictures, Tatoos giờ đây đã trở thành lẽ sống của mình. Trước khi trí nhớ bị reset, Leonard lựa chọn tiếp tục tìm kiếm một ai đó để trả thù, dựa vào Notes, Polaroids Pictures, Tatoos, như vậy gã mới có lý do để tiếp tục tồn tại.

 

Viết đến đây lai nhớ đến câu nói của Thằng Quạ với Kafka trong đoạn đầu cuộc hành trình Kafka on the Shore :

 

” Somethies fate is like a small sandstorm that keeps changing direction. You change direction, but the sandstorm chase you. You turn again, but the storm adjusts. Over and over you play this out, lie some ominous dance with the death just before dawn. Why ? Because this storm isn’t something that blew in form far away, something that has nothing to do with you. This storm is you. Something inside you. So all you can do is give in to it, step right inside the storm, closing your eyes and plugging up your ears so the sand doesn’t get in, and walk through it, step by step. There’s no sun here, no moon, no direction, no sense of time. Just fine white ans swirling up into the sky like pulverised bones. That’s kind of sandstorm you need to imagine. And you really will hav e make it throught that violent, metaphysical, symbolic storm. No matter how metaphisical or symbolic it might be, make no mistake about it : it will cut through flesh like a thousand razor blades. People will bleed there, and you will bleed too. Hot, red blood. You’ll catch that blood in your hands, your own blood and the blood of others.

 

And once the storm is over you wont remember how you made it through , how you manage to survive. You wont be sure, infact whether the storm is really over. But one thing is certain. When you come out of the storm you won’t be the same person who walked in. That’s what this storm’s all about”

 

 

AND AFTER ALL, CAN YOU CHANGE …………………………………………………… ?